Home | SU'U TÂ`M THO' | SU'U TÂ`M THO' [tt] | TÂ'M L̉NG VÀNG | TA.P GHI | TA.P GHI [tt] | TA.P GHI 1 | TA.P GHI 2 | TA.P GHI 3 | TA.P GHI 4 | TA.P GHI 5 | TA.P GHI 6 | TA.P GHI 7 | TA.P GHI 8 | TA.P GHI 9 | TA.P GHI 10 | TA.P GHI 11 | TA.P GHI 12 | TA.P GHI 13 | TA.P GHI 14 | TA.P GHI 15 | TA.P GHI 16 | TA.P GHI 17 | TA.P GHI 18 | TA.P GHI 19 | TA.P GHI 20 | TA.P GHI 21 | TA.P GHI 22 | TA.P GHI 23 | TA.P GHI 24 | TA.P GHI 25 | TA.P GHI 26 | TA.P GHI 27 | TA.P GHI 28 | TA.P GHI 29 | TA.P GHI 30 | TA.P GHI 31 | TA.P GHI 32 | TA.P GHI 33 | TA.P GHI 34 | TA.P GHI 35 | TA.P GHI 36 | TA.P GHI 37 | TA.P GHI 38 | TA.P GHI 39 | TA.P GHI 40 | TA.P GHI 41 | TA.P GHI 42 | TA.P GHI 43 | TA.P GHI 44 | TA.P GHI 45 | TA.P GHI 46 | TA.P GHI 47 | TA.P GHI 48 | TA.P GHI 49 | TA.P GHI 50 | CU'̉'I CHÚT CHO'I | CU'̉'I CHÚT CHO'I [tt] | TÀI T̀NH | -DÔ.C -DÁO | NGHE NHA.C HAY | THÚ VI. | LINKS | BÀI VIÊ'T | BÀI VIÊ'T [tt] | BÀI VIÊ'T 1 | BÀI VIÊ'T 2 | BÀI VIÊ'T 3 | BÀI VIÊ'T 4 | SUY NGÂM~ | SUY NGÂM~ [tt] | SUY NGÂM~ 1 | SUY NGÂM~ 2 | SUY NGÂM~ 3 | SUY NGÂM~ 4 | SUY NGÂM~ 5 | SUY NGÂM~ 6 | SUY NGÂM~ 7 | VN @ HA?I NGOA.I | NGHI.CH LƯ | NGHI.CH LƯ [tt] | NGHI.CH LƯ 1 | HU'U~ ÍCH | HU'U~ ÍCH [tt] | HU'U~ ÍCH 1 | HU'U~ ÍCH 2 | CÂ?N THÂ.N | -DE.P | PHIM HAY | SHOW CA NHA.C | TH̉'I SU'.

TA.P GHI 21

 

NIM VUI GIÁNG SINH

(Nguyễn Văn Thông)

 

* Thân chúc quí bạn-hữu mùa Giáng Sinh an-lành, tràn hồng-phúc và niềm vui v́ Thiên Chúa đến ở cùng chúng ta.

 

Mùa đông đến với miền đông-bắc nước Mỹ một cách sớm-sủa và dữ-dội. Mới cuối tháng 11 mà một trận tuyết khổng-lồ đổ xuống thành-phố Buffallo NY một lớp tuyết dày trên dưới 2 mét. Trận băo từ chân trời sầm-sập kéo đến như một trận cuồng-phong cát bụi khổng-lồ. Chỗ tôi ở cách đó khoảng 7 tiếng lái xe về phía đông nên tuyết chỉ trải một lớp như tấm thảm trắng mênh-mông. Trận băo tuyết ấy không phải là chuyện lớn ở Mỹ.

 

Nhạc Giáng-Sinh đă bắt đầu rộn-ràng ở nhiều đài phát-thanh khi lên xe nổ máy. Trên truyền-h́nh th́ mọi h́nh-ảnh rực-rỡ của Giáng Sinh được gắn liền với các mặt hàng. Nhà cửa dọc theo đường-phố đă lấp-lánh điện trang-hoàng đủ kiểu, đủ màu. Trước cửa các nhà thờ là máng cỏ Giáng Sinh. Tin-tức hàng ngày có đủ mọi tin từ việc lành mùa Giáng Sinh đến việc dữ như tượng Chúa Hài-Đồng bị đánh cắp. Tất cả đă cho chúng tôi một không-khí Giáng Sinh rực-rỡ, êm-ấm, no-đủ và rộn-ràng.

 

Thế nhưng điều ấy bao giờ cũng khiến tôi chạnh ḷng nghĩ về những cảnh nghèo-khổ, cùng-cực, bị đàn-áp, bị bóc-lột, bị tra-tấn và thậm-chí bị giết. Những sự việc ấy xảy ra nhiều nơi trên thế-giới và trên quê-hương Việt Nam. Tôi phải nghĩ làm sao khi tôi được hưởng mùa Giáng-Sinh với sự tràn-đầy hân-hoan, và tin rằng Chúa xuống thế để ban an-b́nh cho con người trong khi bao người chẳng có chút hương-vị ǵ của sự b́nh-an Giáng Sinh.

 

Tôi sắp giải-bày tâm-sự với các bạn-hữu của tôi trong và ngoài niềm tin vào Thiên Chúa. Tôi có nhiều bạn nhưng có lẽ cũng như nhiều người là có một số ít bạn thân, chỉ có điều đáng nói là dù không chung niềm tin, tôi vẫn rất thân và rất quí những người bạn đó. Hồi nhỏ tôi theo một bạn đi chùa mỗi mồng một, ngày rằm và ngày Tết. Bạn chỉ theo tôi đi nhà thờ ngày lễ Giáng Sinh. Sau mười mấy năm mới liên-lạc được với nhau, anh ấy bảo thỉnh-thoảng mang lá thư hồi nhỏ tôi viết cho anh ấy ra đọc. Tôi cảm-động suưt khóc.

 

Đối với tôi, niềm tin của tôi vào Chúa là một hành-tŕnh hơn là một di-sản gia-đ́nh dù tôi cảm-phục sâu-xa cuộc sống đức tin của bố mẹ tôi. Tôi khám-phá ra Chúa dần dần. Từ nhỏ tôi đau-xót khi thấy người trong làng quê của tôi qua đời, và uất-ức tưởng như nghẹt thở khi em tôi chết lúc được chín tháng tuổi, đang đẹp như một thiên-thần. Tới 18 tuổi, tôi c̣n cảm thấy chết là phi-lí, tôi không thể chấp-nhận được. Không nói ra nhưng tôi thầm trách Chúa có trách-nhiệm để cho có sự chết và những sự đau-khổ xem ra phí-lí ở trên cuộc đời này.

 

Bởi thế niềm vui, vẻ rực-rỡ của mùa Giáng Sinh đối với tôi như che-dấu một thực-thể phũ-phàng nào đó. Có phải Chúa xuống để mang b́nh-an không khi mà ban kèn Don Bosco Thủ Đức của chúng tôi thổi kèn lễ sớm Giáng Sinh chiều 24/12 ở những trại lính Thủy Quân Lục Chiến trước khi họ được bốc đi Kontum hay Quảng Trị ngay trong đêm đó? Có phải những tiểu-đoàn ấy ra đi đêm Giáng Sinh sẽ trở về b́nh-an và nguyên-vẹn? Vợ con họ có được b́nh-an khi ḷng họ canh-cánh âu-lo trong trại gia-binh hay không?

 

Bước đầu, tôi khám-phá được rằng, Chúa sinh ra trong chuồng ḅ v́ không được con người tiếp-đón; Chúa bị giết và chết trên thập-giá - h́nh-phạt lớn nhất dành cho một tử-tội thời đế-quốc Roma. Và cuối cùng, tôi khám-phá ra được, Chúa đă xuống trần làm con người, chịu phận con người và sống như con người. Vâng, tôi đă khám-phá hay đúng hơn là cảm-nhận được dần-dần.

 

Chúa không xuống thế để làm phép mầu biến sự chết đi khỏi cuộc đời này nhưng Chúa chết để sống lại - sự chết không c̣n làm chủ, không c̣n làm con người khiếp-sợ nữa. Chết là sự bước qua, là chiếc cầu, là phương-tiện đến sự sống trường-cửu. Chúa không xuống trần để xóa mọi đau-khổ của thể-xác và tinh-thần nhưng làm cho chúng có giá-trị yêu-thương, cảm-thông, đùm-bọc, tương-thân, tương-trợ, t́m-ṭi, sáng-tạo và cuối cùng là mang giá-trị cứu-rỗi.

 

Con người khi được tạo-dựng th́ được tạo-dựng với sự tự-do khác hẳn các tạo-vật khác. Con người đă dùng sự tự-do ấy để chống lại Đấng dựng nên ḿnh (Sách Sáng Thế). Nhưng Thiên Chúa Đấng Tạo-Hóa không bỏ mặc con người, trái lại hoạch-định một chương-tŕnh cứu-rỗi. Con Thiên Chúa sẽ xuống thế làm người, mang con người về làm ḥa cùng Thiên Chúa Cha. Những ḍng Thánh Kinh thu-gọn ấy tôi chỉ cảm-nhận được dần dần và phần nào nhưng như những giọt nước thấm vào ḷng đất khô. Tôi cảm-nhận rằng, không phải chỉ có nguyên-tổ Adam và Eva sa-ngă mà chính con người, chính tôi sa-ngă hằng ngày v́ chúng ta mang bản-tính con người.

 

Khi Con Thiên Chúa giáng thế trong sự-kiện Giáng Sinh, nhân-loại được đổi mới, được sống trong hi-vọng được cứu-rỗi với sự cộng-tác của ḿnh - con người vẫn có sự tự-do để từ-chối. Suy-gẫm điều ấy, tôi chưa thấy ḿnh được cứu-rỗi ở một thiên-đàng xa-vời nhưng thấy ḿnh được cứu-rỗi ngay trong cuộc đời thường. Tôi ăn, uống, ngủ, nghỉ, làm-việc, học-hành, âu-lo, hi-vọng .. tất cả mọi hành-vi đều được chia-sẻ với cuộc sống của Con Thiên Chúa, v́ Chúa đă xuống thế làm người, và sống như con người. Chúa cũng đă khát, phải xin nước người phụ-nữ Samaritan bên bờ giếng Giacop. Chúa đă đói phải cùng các môn-đệ tuốt những bông lúa bên đường mà ăn. Miếng ăn của người nghèo và người ăn xin không c̣n là miếng nhục, v́ Chúa cũng đă xin ăn. Nhưng Chúa cũng dự bao nhiêu bữa tiệc, Chúa dâng lời tạ-ơn, nói lời nhận-xét người dự tiệc như thế nào là xứng-đáng, người phục-vụ th́ phục-vụ thế nào là v́ t́nh-yêu, sự cảm-mến hay v́ khoe-khoang.

 

Từ đó tôi cảm-nhận được nhiều hơn lời Thánh Phaolo: "Dù tôi ăn hay uống, tôi thức hay ngủ, tôi làm v́ danh Chúa." (1Cor 31) Thánh Teresa Nhỏ được tôn-phong tiến-sĩ Giáo Hội v́ t́m ra đường nên thánh bằng các việc nhỏ.

 

Chúa giáng-sinh để đem lại phẩm-giá cho con người trong đời thường và trong ư-thức hệ. Đức Giáo Hoàng Francis trong  khi bàn về vấn-đề nô-lệ của thời-đại đă nói rằng: "Xưa và nay, vấn đề nô lệ đều được bắt nguồn từ ư-niệm về con người như là một thứ đồ vật. Khi ​tội​-lỗi làm băng​-​hoại ḷng người và tách ​con người khỏi Đấng Hóa-Công th́ ​người ta ​khô​ng coi ​​​tha​-​nhân là những hữu​-​thể có ​nhâ​n-tí​nh và ​​​phẩm​-​giá b́nh​-​đẳng​. Con người ​khô​ng được ​nh́​n là​ h́​nh-ảnh của ​Thiê​n Chú​a. Từ​ đ​ó​ con người ​bị​ cư​ớ​p đ​i ​quyề​n tự​-do​​​​​​, nhâ​n-tí​nh và ​phẩ​m-giá,​ ​bị áp bức​, bó​c-lột ​​​​về thể​-​lư hoặc t​inh-thầ​n​​​. Họ​ bị bán đi thành sản​-​vật của người khác.​" (Sứ-Điệp ​Chuẩn-Bị​ ​​​Cho Ngày Hoà B́nh 1.1.2015​)​

 

 

 Bạ​n biết ​khô​ng, cả​m-nhậ​n được ​sự ​nhiệ​m-mầ​u​​​​​​​​​​​​ Chú​a Giá​ng Sinh, tôi ​sở​-hữ​u được ​niề​m vui-sướng là​ có​ Chú​a ở​ với ​tôi,​ có​ Chú​a sống​ đ​ồ​ng-hà​nh với ​tôi ​trong cuộ​c đờ​i. Tô​i hă​nh-diệ​n - nhiều khi â​m-thầ​m - biết ​rằng ​cuộ​c sống ​đ​ờ​i thư​ờ​ng của ​tôi ​khô​ng tầ​m-thư​ờ​ng. Cuộ​c đ​ờ​i tôi ​được ​mờ​i-gọ​i để ​kết-hợp với ​thâ​n-thể​ và ​​​​ cuộ​c đ​ờ​i của ​Chú​a, như​ sợ​i tơ​ dệ​t thà​nh tấ​m vả​i. Dù​ ở​ vị​-trí​ nào, ở​ mé​p riề​m ​hay trung-tâ​m, ​​​xấ​u hay đ​ẹ​p, được ​nhuộ​m mà​u tố​i hay sá​ng​​​​​, nổ​i bậ​t hay ẩn-ch́m và​o hậ​u cả​nh, ​​​​​​​tôi ​vẫ​n có​ vai-tṛ​ trong toà​n-thể​ và ​​​giá​-trị​ trước ​mặt Chú​a.​​

 

Tô​i dù​ vẫ​n là​ con người ​mỏ​ng-ḍ​n, ​​yế​u-đ​uố​i ​​​​​​​như​ng tôi ​khô​ng c̣​n nh́​n đ​au-khổ​ và ​​sự ​chế​t là​ phi-lí​ nữ​a. ​​​​​​Chú​a đă ​nê​u gư​ơ​ng và ​là​ ​​​mẫ​u-mự​c cho tôi ​trong đ​au-khổ​ và ​sự ​chế​t​​.​ Tô​i ​có​ niề​m ​​​vinh​​​-dự​ được ​mờ​i-gọi đ​ó​ng-gó​p và ​chia-sẻ​ với ​Chú​a trong cô​ng-tŕ​nh cứ​u-rỗ​i.

 

 

Qú​ trước ​Má​ng Cỏ​ Giá​ng Sinh, á​nh đ​iệ​n lấ​p-lá​nh​​​​​​ và tiếng nhạc du-dương khô​ng làm ​nḥ​e​ đ​​i ư​-thứ​c của ​tôi ​về​ những ​cọ​ng rơ​m sư​ở​i ấ​m Con Thiê​n Chú​a vừ​a hạ​ sinh​​. Ḷ​ng tôi ​tràn-ngậ​p​​​​​​ niề​m vui và ​tạ​-ơ​n v́​ Thiên Chú​a đến ​ở​ với ​chúng ta​ - Emmanuel.***

 

 

NGUYỄ​N VĂ​N THÔ​NG

12/2014

(Thanh Long sưu tm và chuyn)

 

website counter